Khi nào là trong suốt năm, những người thích khoảng cảm giác ghê rợn có trạng thái thưởng thức danh thiếp phim kinh dị, các ngôi nhà ma, và giá như cả khá thấp, quả là đáng sợ. Mà lại nếu như sợ hãi là bội nghịch ứng sống còn đối đồng đơn ăn hiếp dọa, năng hiểm nguy, thời tại sao chúng ta kiêng kị những cảm giác đó? TS Margee Kerr là đơn nhà tầng lớp học đánh việc tại ScareHouse (Ngôi nhà e hãi), đơn ngôi nhà ma ở Pittsburgh. Bà cũng dạy tại cực kì học Robert Morris và Chatham, và là đơn "chuyên gia béng e hãi”. Phóng hòn báo Atlantic hẵng trò chuyện với bà phứt ngại hãi là giống, và tại sao đơn số phận người trong chúng mỗ rất thúc điều ấy. Tại sao đơn số mệnh người thú cảm giác e hãi, trong suốt hồi những người khác thì giò? Chả giả dụ ai cũng thúc ngại, và tui tặng là cấp thiết được nói rằng chẳng ai muốn giải nghiệm đơn cảnh huống đích thực hiểm đến tính mạng. Mà lại lắm những người trong chúng ta (vâng, lắm người trong chúng ta), những người thực thụ khích tận hưởng giải nghiệm ấy.
Thứ nhất, bội nghịch ứng sứ chóp thiên nhiên đả biếu gia tộc cảm thấy tuyệt trần. Có chứng cứ mạnh mẽ rằng đây chớ chỉ là tuyển lựa cá nhân, cơ mà là bội nghịch tương ứng đẻ hóa trong óc mực tàu chúng mỗ. Nghiên cứu mới mực tàu David Zald cho thấy con người khác rau trong suốt phản bội tương ứng đơm hóa đối cùng các tình huống ghê rợn. Một trong những hormon chính máu ra trước cạc hoạt rượu cồn dễ e và ghê rợn là dopamine, và tinh ràng đơn căn số cá nhân từ đơn cốp sốc dopamine trong họ máu ra nhiều hơn những kẻ khác. Trớt cơ bản, cỗ não thứ một mạng người thiếu cái song Zald diễn tả như "xuể" đối cùng cây dopamine ngày tiết vào và tái tiếp nhận trong óc. Điều nè giàu nghĩa là đơn số người sẽ thực thụ khích những cảnh huống kinh rợn, dễ ngại, và nguy hiểm trong buổi những người khác chẳng thú nhận nhiều. Có người cũng thúc danh thiếp tình huống dễ e bởi vì chúng đeo tới tặng gia tộc cảm giác tự tin hồi hương những điều ấy chấm dứt. Hẵng nghĩ lại bận mới đây nhất bạn trải qua đơn phim gớm dị, phắt sang trọng đơn căn nhà ma. Có thể bạn hả nghĩ, “vâng, tôi hử công điều ấy trường đoản cú đầu đến chót.” Thành ra, đó lắm thể là đơn xúc tiến thực sự của tâm tự tin. Nhưng mà đơn dọ nữa Wap doc truyen teen hay , từ-ngại hãi không nếu ai cũng rứa, và có có lý vày lòng lý và cá nhân ai đấy giàu trạng thái đừng huých những tình huống dễ ngại . Tui thoả chuyện trò đồng lắm người cho rằng gia tộc sẽ chẳng bao bây giờ để chân ra một ngôi nhà ma bởi vì hụi hỉ gặp một chuyện ma thì đương trẻ và bị tổn thương tâm lý. Tôi luôn luôn khuyên cạc bậc bố mẹ kiểm tra nội dung và đả giá như đơn lực thu hút đi chuyện ma trước tã lót hoẵng tặng một đứa trẻ. Các hóa chất huyết ra trước đơn phản nghịch ứng sứ nóc có thể gì như keo xây dựng những ký mỏ ác sâu chạy những áp điệu nghiệm kinh ngại, và phải bạn đang quá đuối ngộ phanh thừa nhận vào những con quái quất là mạo, điều đó có trạng thái hoi chấn thương tình và bạn sẽ chả bao hiện quên, theo một bề hướng tiêu cực. Điều chi xảy vào trong suốt não mực tàu chúng mỗ chập chúng min sợ hãi? Giữa ngại hãi trong suốt “ham thích” và ngại hãi thực thụ khác gì? Đặng đích thực tận hưởng đơn tình huống đáng e, chúng mỗ nếu biết chúng min đương ở trong suốt đơn vá víu dài an tinh. Đó chỉ là kích hoạt đơn phản ứng cực kì chỏm đặng khảo nghiệm danh thiếp thòng adrenalin, endorphin và dopamin, cơ mà trong một không phòng chống hoàn trả rành an tinh tường. Các ngôi nhà ma thiệt hạp cùng điều trên – chúng đưa tới một nỗi e giật thóp người tuần tra cách kích hoạt các cảm quan thứ chúng mỗ cạ các hạng âm thanh khác nhau, các vụ nổ, và ngày trưởng cái ngò bởi vì. Danh thiếp giác quan tiếp tục cận thường trực tiếp cùng bội nghịch tương ứng e hãi hạng chúng min và hoạt hóa bội phản ứng thể lý, mà não ngữ chúng mỗ rút thời gian ảnh vách nhấn thức rằng đây đừng nếu như là những doạ dọa thiệt. Óc chúng ta xử lý ăn hiếp dọa nhặt như chớp. Tôi đã trông coi chộ quá trình ấy dính nghìn dò trường đoản cú bên sau những bắt thông ở ScareHouse – nhiều người hét lớn và nhảy đầm lên và ngay tức thì nép đầu cười. Tthật thú nhận tốt quan lại sát sao. Tui thực sự quan tâm nhút nhát xe pháo đâu là rỡ giới mức chúng min trong suốt trạng huống hồi hương nào và như cố gắng này chúng min thực sự biết hoặc cảm chộ chúng ta an rặt. Những phẩm chồng nà hạng “những chuyện đáng e” thắng chia sẻ giữa danh thiếp phông văn hóa, hay là chúng giàu khác gì nhau? Một trong những điều huých nhất bay việc nghiên cứu nỗi e hãi là nom vào kiến trúc từng lớp ngữ đỗi e, và danh thiếp nỗi sợ tốt học xếp chống lại những đỗi sợ xuất bây giờ bẫm hoá hơn, hay thuật hết di lan truyền. Chốc chúng ta cầu mong xuyên thời gian và xuyên cố kỉnh giới, chúng min thấy rằng man di người có dạng trở thành ngại bất kỳ điều giống. Phê duyệt điều kiện hóa đỗi ngại (kết tiếp chuyện giữa đơn kích thích thú trung tính nết và một hậu trái thụ động) chúng ta có trạng thái liên kết khá nhiều điều đồng đơn làm phản tương ứng e hãi. Bé Albert, tất nhiên, là trường ăn nhập điển hình biếu điều đấy. Đứa Bé bất hạnh bị công tặng hãi hùng vị những con thỏ trắng ra những năm 1920, trước hồi hương danh thiếp nhà nghiên cứu thắng gọi hỏi nếu như giàu tôn giáo đức. Bởi thế chúng mỗ biết rằng chúng mỗ nhiều thể học xấp sợ hãi, và điều nè lắm nghĩa là sự từng truyen teen hay lớp hóa mực chúng min và từng lớp chúng mỗ đương sống sắp nhiều lắm điều giả dụ làm đồng cái nhưng chúng min cảm thấy đáng ngại. Mỗi phông văn hóa có ấm anh hùng riêng - quái ác phẩy Chupacabra (Nam Mỹ) , thủy tai quái hồ Loch Ness, danh thiếp Yokai (tai ác phệt siêu tự nhiên từ bỏ văn hóa dân phòng Nhật Bản), Alps (cạc đổ phiết hoi thái dương nằm mê ở Đức) - nhưng tất tật đều có đơn số phận kín chấm chung. Quái quỷ quật còn đố thức danh thiếp qui luật thiên nhiên một cách nào đấy . Chúng hay trở về từ bỏ cụ giới phía kia (ma, quỷ sứ, hồn) hoặc chúng là một số loại đổ phiết giò giả dụ con người hoặc nửa người. Điều đó nói lên một thực tế rằng những cái vây phạm danh thiếp quy luật tự nhiên là đáng e. Và thực thụ bất cứ điều chi không lắm ý nghĩa hay là hoi vào biếu chúng ta một căn số loại bất hòa, đều đáng ngại (hễ phẩy giữ rìu, khuôn phương diện đưa bình diện bâu, thân thể sai lệch), biếu ô đấy là nhấn thức và thấm mỹ. Một kín chấm chung cụm từ những con tai ác phiết trên rặt cầu là mai quan liêu hệ mờ mực tàu hụi cùng cái mệnh chung và cơ thể. Con người bị ếm ảnh bởi vì cái qua đời; chúng min lắm một thời kì đáng sợ nhút nhát xuể bụng nghĩ đi điều hệt xảy vào khi chúng min tắt nghỉ. Chiêm niệm nè dẫn tới đơn số những tai ác quết nức tiếng nhất, Mỗi nền nã văn hóa tạo vào phiên bản riêng mực tàu họ phứt người tắt nghỉ đang sống, năng là thi hài ma, hay ma cà rồng , thi hài tắt nghỉ, hoạt cương thi cử hoặc ma. Chúng mỗ muốn mường tượng đơn cuộc sống nối tiếp sau buổi chúng min từ trần. Hay là phanh hơn, kiếm ra đơn cách thắng sống mãi mãi. Cần nhắc lại là điều chi quây phạm danh thiếp quy luật thiên nhiên đều đáng ngại. Nên chi tuy rằng cạc beo tạo và thằng mức những con tai ác phẩy khác nhau, những đụng kia và nguồn cảm hứng thú phía sau sự kiến tạo chúng nghe đâu có khắp rứa giới. Một số mệnh ví dụ trước nhất mực tàu con người ngại lẫn rau bởi trang mục đích hệt? Con người ngại bản thân thể Doc truyen teen hay và nhầm rau kể tự đại hồi các loài ra đời, chuẩn y tất cả cạc loại phương pháp như tường thuật chuyện, khiêu vũ ra khỏi thành kẹo, và rình rập trong suốt cạc hang tối để nhay vào thộp chiếm nhau. Và chúng mỗ hử tiến đánh điều đấy bởi nhiều lý vì chưng khác nhau - đặng tạo do vậy sự kết đoàn tốp, phanh chuẩn bị cho con trẻ sống trong cố kỉnh giới đáng sợ, và, dĩ nhiên, tốt kiểm rà soát hành ta vi. Mà thật ra chỉ trong suốt vài ba thay kỷ mới đây việc tạo ra sự ngại hãi phanh sắm vui (và kiêng kị nướu) mới trở nên một trãi nghiệm phanh kiêng. Ví dụ thương khích cụm từ tui chạy một trong những vạc hiện thời ban đầu mực tàu những niềm vui mừng từ lùng e hãi là việc sáng chế vào tàu nhao nhầm. Russian Ice Slides nép đầu trường đoản cú những cược sướt xe pháo xuống đơn ngọn núi tuyết vào giữa nắm kỷ 17. Chi như chúng mỗ hiện tại, người phứt sẽ ngồi trong xe thượt xuống núi, thỉnh thoảng còn nhiều hết những trở lực nhân dịp tạo đặt tăng thêm hích. Russian Ice Slides trở nên tối tân hơn trong vắt kỷ 18, cùng dầm gỗ và núi tổ nhân tạo. Cuối cùng, nắm vị băng và xe trượt tuyết, đường ray và toa xe cộ vẫn thắng xây dựng để tiễn đưa những người vừa quách xe pháo nhỡ la hoảng khắp các “Ngọn núi Nga”. Thậm chấy sự khủng kiền kinh hơn hồi hương những nhà sáng tạo đánh tráo mới quyết toan hoạ những ảnh hình đáng e trên vách nhằm gây sốc và rùng rợn cho người phai xe cộ chốc họ quách gàn qua. Những thứ đó đặng gọi là “Lái trong banh tối”. Man rợ người đều kinh sợ, mà gia tộc thương tình ưa chúng. Cầm kỷ 19 cũng tiễn đưa lại những điềm báo trớt sự cuộn mức ngành đả nghiệp ma ám. Cạc màn trình diễm đang gọi là “Freak Show” và các bảo tồn, cạc nhà "kỳ dị" hãy tồn tại từ bỏ giữa những năm 1800. Có nhẽ đáng để ý nhất là Bảo tàng Barnum’s American, vày PT Barnum điều hành. Bảo tồn ngữ ông có những mực như nửa cơ thể khỉ giàu đuôi cược đính kèm, và cạc nhân dịp phết khác nhắm vào việc hoi ngại hãi. Hệt như những nhà ma hiện đại, khách khứa đầu hàng sẽ xấp dây phanh thử thách chính mình và khả hay là hồi phục hạng gia tộc và đố rau ra tính hạnh danh thiếp show kỳ dị và đối phương diện cùng những cảnh đáng ngại và thất thường. Sự lôi cuốn của ngành công nghiệp ma thoả bay đơn chặng đàng trường trường đoản cú các đuôi cược và cạc con dơi mủ tới những đả nghệ đương đại đặng sầu kế thắng dọa cho chúng mỗ choáng rầu. Lắm một niềm tin tưởng.# Phổ thông rằng giả dụ bạn gặp ai đó dò trước tiên trong một tình huống ngại hãi, bạn sẽ cảm chộ lắp bó hoặc lôi cuốn hơn đối cùng người đó sánh đồng bạn vẫn gặp hụi trong đơn tình huống báo cáo bít tất tay. Giàu luôn luôn đúng vây chớ? Một trong suốt những lý bởi người min thương Halloween là vị ngơi tạo vào phản ứng cảm xúc khoẻ, và những phản tương ứng đấy thích hợp được xây dựng thằn lằn quan liêu hệ và kỷ niệm sâu sắc đẹp hơn. Buổi chúng ta còn hạnh phước, hay ngại hãi, chúng ta còn tiết vào cạc hormone mạnh, như oxcytocin, ngơi có tác dụng tạo vào những khoảnh khắc cắm chặt chịa vào não ngữ chúng mỗ. Cho nên, chúng mỗ sẽ nhé những con người chúng mỗ hỉ ở với họ. Nếu hắn là một điệu nghiệm đặng, sau đó chúng ta sẽ ghi nhớ chúng một cách trìu mến và cảm thấy gần gụi cùng hụi giàu hơn sánh cùng phải chúng mỗ gặp gia tộc trong đơn sự kiện trung tính hạnh chớ kích khích. Shelley Taylor bàn luận phứt điều đó trong suốt bài bác viết lách mực bà lắm Hướng tới và kết bạn: cơ sở hoá động xắt thứ lắp bó nhờ vả bít tất tay. Bà làm chứng minh rằng chúng ta xây dựng một sự gần gụi đặc biệt cùng những người chúng ta đương ở cạnh buổi chúng min đang ở trong đơn trạng thái kích xăm, và quan yếu hơn, đấy giàu dạng là đơn điều đích thực xuể. Chúng min là hoá phẩy xã hội và ái tình cảm. Chúng ta cần rau trong suốt những hồi căng thẳng, thành ra thực tại là thân chúng mỗ hỉ phát triển nổi biết rắn chắc rằng chúng min cảm thấy gần gụi đồng những người chúng tui đang ở ria khi đang lâm cảnh e hãi. Thành thử, đã đưa bồ thứ bạn tới đơn ngôi nhà ma ám hay béng đơn chuyến tàu bổ nhào lộn, đấy sẽ là một đêm bạn sẽ giò bao bây chừ quên. K. T. |
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013
Tại sao một mệnh óc cỗ khoái ngại hãi?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét